THƠ TẶNG NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-2

Y ĐỨC

Cao quý bao đời tiếng vọng ngân

Tấm gương y đức sáng trong ngần

Tận tình niềm nỡ khi chăm sóc

Chu đáo ân cần lúc khám thăm

Chữa bệnh không mong đời trả lễ

Cứu người chẳng đợi kẻ hàm ân

Lương y từ mẫu luôn ghi nhớ

Ý ngọc lời vàng: mỹ-thiện-chân

GIANG THANH HÀ 27.02.2012

Bài họa của Bác Dũng nhát G:

LỆCH

Bàn cân Y đức với kim ngân

Khốn đốn người dân trán lắm ngần

“Lịch mổ chương trình” – người nối đợi

“Bánh mì kẹp thịt” – Bác liền thăm

Muốn nhanh, “dịch vụ” ngay lên lượt

Niềm nở, “phong bì” kíp báo ân

Từ mẫu thời nay còn được mấy ?

Giờ công vào túi – đó là chân !

Dung N (29.02.2012)

Bài họa của Bác Hồ Văn Thiện:

NGHỀ CAO QUÝ

Nghề y kiêng nói tiếng kim ngân

Dẫu biết đồng lương chỉ có ngần

Người bệnh có đâu mà tiếc cống

Thân nhân cũng chẳng đủ nuôi thăm

Tai qua năm tháng luôn ghi đức

Nạn khỏi suốt đời mãi nhớ ân

Đừng lấy đồng tiền làm lẽ sống

Cứu người làm phúc ấy là chân.

Hồ Văn Thiện 29-2-2012

Advertisements
Bài này đã được đăng trong BÀI VIẾT GẦN ĐÂY. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

5 Responses to THƠ TẶNG NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-2

  1. Pingback: Lệch « Dung N

  2. Dung N nói:

    Góp với bạn bài họa:

    Lệch
    Bàn cân Y đức với kim ngân
    Khốn đốn người dân trán lắm ngần
    “Lịch mổ chương trình” – người nối đợi
    “Bánh mì kẹp thịt” – Bác liền thăm
    Muốn nhanh, “dịch vụ” ngay lên lượt
    Niềm nở, “phong bì” kíp báo ân
    Từ mẫu thời nay còn được mấy ?
    Giờ công vào túi – đó là chân !
    Dung N (29.02.2012)

    • Kính Bác Dũng, dẫu rằng y đức của đại bộ phận lương y bác sỹ bây giờ thật đáng lên án. Bác có tin nỗi không, có bác sỹ tán tận lương tâm đến nỗi Tiểu đệ nghe mà giậtcả mình, bệnh tình của bệnh nhân đáng chỉ cần uống vài đơn thuốc là khỏi nhưng vì tiền bác sỹ bắt bệnh nhân phải mỗ vì lỡ đã nhận tiền của dân cò bệnh, gây tốn kém, đau đớn cho bệnh nhân-chuyện này có thật 100% ở bệnh viện Bình Dân. Nhưng dù sao cũng còn nhiều Bác sỹ còn giử đước y đạo của mình. Chúng ta cũng nên khen và ca ngợi số này thưa Bác! Tiểu đệ xin đưa bài Bác lên trang

  3. Nghề cao quý

    Nghề y kiêng nói tiếng kim ngân
    Dẫu biết đồng lương chỉ có ngần
    Người bệnh có đâu mà tiếc cống
    Thân nhân cũng chẳng đủ nuôi thăm
    Tai qua năm tháng luôn ghi đức
    Nạn khỏi suốt đời mãi nhớ ân
    Đừng lấy đồng tiền làm lẽ sống
    Cứu người làm phúc ấy là chân.
    29-2-2012
    Hồ Văn Thiện

    • Cảm ơn Bác đã ghé thăm và họa thơ. Thời buổi giờ nói suông hai chữ Y Đức quả thật cũng là rất khó. Miễn sao họ cân bằng giữa thực và đạo cũng còn là may rồi. Chúng ta vẫn luôn hy vọng một bộ phận còn giữ được y đức trong công việc cao cả này.

      Cháu xin được đưa bài Bác lên trang ạ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s